A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Chuyên đề giáo dục pháp luật tháng 10/ 2017

Người thực hiện : Nguyễn Trọng Đắc

Chuyên đề giáo dục pháp luật tháng 10/ 2017

Người thực hiện : Nguyễn Trọng Đắc

Kính thưa quý thầy cô và các bạn!

Để  kỉ niệm 87 năm ngày thành lập Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam(20/10/1930 - 20/10/2017) và kỷ niệm 07 năm Ngày Phụ nữ Việt Nam (20/10/2010 - 20/10/2017 , trong chương trình Giáo dục pháp luật tháng 10 của Đoàn Trường THPT Lê Quý Đôn hôm nay chúng tôi xin trân trọng gửi đến quý thầy cô và các bạn một số nội dung sau đây:

1.Giới thiệu một số nội dung cơ bản của luật Hôn nhân và gia đình Việt Nam năm 2014

2.Giới thiệu  câu chuyện cảm động về tình yêu thương của người mẹ đối với con.

Sau đây là nội dung chi tiết, mời quý thầy cô và các bạn lắng nghe!

      Kính thưa  quý thầy cô và các bạn ! Luật Hôn nhân và gia đình Việt Nam- Luật số 52/2014/QH13 được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thông qua ngày 19 tháng 6 năm 2014. Luật gồm có 9 chương 133 điều, sau đây chúng tôi xin giới thiệu một số nội dung thuộc chương V

 

Chương V

QUAN HỆ GIỮA CHA MẸ VÀ CON

Điều 69. Nghĩa vụ và quyền của cha mẹ

1. Thương yêu con, tôn trọng ý kiến của con; chăm lo việc học tập, giáo dục để con phát triển lành mạnh về thể chất, trí tuệ, đạo đức, trở thành người con hiếu thảo của gia đình, công dân có ích cho xã hội.

2. Trông nom, nuôi dưỡng, chăm sóc, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của con chưa thành niên, con đã thành niên mất năng lực hành vi dân sự hoặc không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình.

3. Giám hộ hoặc đại diện theo quy định của Bộ luật dân sự cho con chưa thành niên, con đã thành niên mất năng lực hành vi dân sự.

4. Không được phân biệt đối xử với con trên cơ sở giới hoặc theo tình trạng hôn nhân của cha mẹ; không được lạm dụng sức lao động của con chưa thành niên, con đã thành niên mất năng lực hành vi dân sự hoặc không có khả năng lao động; không được xúi giục, ép buộc con làm việc trái pháp luật, trái đạo đức xã hội.

Điều 70. Quyền và nghĩa vụ của con

1. Được cha mẹ thương yêu, tôn trọng, thực hiện các quyền, lợi ích hợp pháp về nhân thân và tài sản theo quy định của pháp luật; được học tập và giáo dục; được phát triển lành mạnh về thể chất, trí tuệ và đạo đức.

2. Có bổn phận yêu quý, kính trọng, biết ơn, hiếu thảo, phụng dưỡng cha mẹ, giữ gìn danh dự, truyền thống tốt đẹp của gia đình.

3. Con chưa thành niên, con đã thành niên mất năng lực hành vi dân sự hoặc không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình thì có quyền sống chung với cha mẹ, được cha mẹ trông nom, nuôi dưỡng, chăm sóc.

Con chưa thành niên tham gia công việc gia đình phù hợp với lứa tuổi và không trái với quy định của pháp luật về bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em.

4. Con đã thành niên có quyền tự do lựa chọn nghề nghiệp, nơi cư trú, học tập, nâng cao trình độ văn hóa, chuyên môn, nghiệp vụ; tham gia hoạt động chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội theo nguyện vọng và khả năng của mình. Khi sống cùng với cha mẹ, con có nghĩa vụ tham gia công việc gia đình, lao động, sản xuất, tạo thu nhập nhằm bảo đảm đời sống chung của gia đình; đóng góp thu nhập vào việc đáp ứng nhu cầu của gia đình phù hợp với khả năng của mình.

5. Được hưởng quyền về tài sản tương xứng với công sức đóng góp vào tài sản của gia đình.

Điều 71. Nghĩa vụ và quyền chăm sóc, nuôi dưỡng

1. Cha, mẹ có nghĩa vụ và quyền ngang nhau, cùng nhau chăm sóc, nuôi dưỡng con chưa thành niên, con đã thành niên mất năng lực hành vi dân sự hoặc không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình.

2. Con có nghĩa vụ và quyền chăm sóc, nuôi dưỡng cha mẹ, đặc biệt khi cha mẹ mất năng lực hành vi dân sự, ốm đau, già yếu, khuyết tật; trường hợp gia đình có nhiều con thì các con phải cùng nhau chăm sóc, nuôi dưỡng cha mẹ.

Điều 72. Nghĩa vụ và quyền giáo dục con

1. Cha mẹ có nghĩa vụ và quyền giáo dục con, chăm lo và tạo điều kiện cho con học tập.

Cha mẹ tạo điều kiện cho con được sống trong môi trường gia đình đầm ấm, hòa thuận; làm gương tốt cho con về mọi mặt; phối hợp chặt chẽ với nhà trường, cơ quan, tổ chức trong việc giáo dục con.

2. Cha mẹ hướng dẫn con chọn nghề; tôn trọng quyền chọn nghề, quyền tham gia hoạt động chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội của con.

3. Cha mẹ có thể đề nghị cơ quan, tổ chức hữu quan giúp đỡ để thực hiện việc giáo dục con khi gặp khó khăn không thể tự giải quyết được.

Điều 73. Đại diện cho con

1. Cha mẹ là người đại diện theo pháp luật của con chưa thành niên, con đã thành niên mất năng lực hành vi dân sự, trừ trường hợp con có người khác làm giám hộ hoặc có người khác đại diện theo pháp luật.

2. Cha hoặc mẹ có quyền tự mình thực hiện giao dịch nhằm đáp ứng nhu cầu thiết yếu của con chưa thành niên, con đã thành niên mất năng lực hành vi dân sự hoặc không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình.

3. Đối với giao dịch liên quan đến tài sản là bất động sản, động sản có đăng ký quyền sở hữu, quyền sử dụng, tài sản đưa vào kinh doanh của con chưa thành niên, con đã thành niên mất năng lực hành vi dân sự thì phải có sự thỏa thuận của cha mẹ.

4. Cha, mẹ phải chịu trách nhiệm liên đới về việc thực hiện giao dịch liên quan đến tài sản của con được quy định tại khoản 2 và khoản 3 Điều này và theo quy định của Bộ luật dân sự.

Kính thưa quý thầy cô và các bạn để góp phần xây dựng một xã hội dân chủ,công bằng, văn minh đòi hỏi mỗi chúng ta phải tự nguyện, tự giác thực hiện pháp luật nhằm đưa những nội dung pháp luật vào cuộc sống . Sau  đây chúng tôi xin trân trọng thiệu  câu chuyện

Phần 2. Câu chuyện cảm động về tình yêu thương của người mẹ đối với con

 

Kính thưa quý thầy cô và các bạn!
Tại một huyện miền núi của tỉnh Thanh có một gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, sau khi tiễn biệt người cha về nơi chin suối, hai mẹ con cùng nhau đi tiếp những ngày tháng nặng trĩu, khó khăn của cuộc đời .

Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn, mái tóc điểm thêm nhiều sợi bạc.
Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học phổ thông  của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nổi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học phổ thông mỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khả năng nên nói với mẹ: “mẹ, con sẽ nghỉ học để giúp mẹ làm ruộng”.Người mẹ xoa đầu âu yếm nói với con: “con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng nếu con không đi học mẹ làm sao có thể yên tâm được. Mẹ sinh ra con mẹ sẽ không để con thất học đâu
. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên sau 16 năm đứa con nhận từ người mẹ sự giận dỗi tủi hờn nhất.


Cuối cùng cũng đứa con quyết định cắp sách đến trường,nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò trán suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến.Bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hển từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem , hốt một vốc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ xin lỗi bác, bác xem gạo nè, gạo của bác sao mà có thóc ,có sạn có hạt cỏ…gạo này thì làm sao  mà ăn được! ”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp lấy ra tờ 100.000 đồng nói với người phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào bà nhặt được trên đường đó à” bà mắc cở đỏ mặt nói  lời cám ơn rồi quay lưng đi.

Rồi lại đến một tháng ,bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẽ lần trước do không dặn người này rõ ràng nên…, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận,nhưng làm ơn để rịêng ra,cho dù thế nào cũng không được để chung,như vậy chúng tôi không thể nào nấu được,nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả vậy tôi phải làm thế nào?” Người phụ trách đùng đùng nói: “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? Thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám thanh minh,lặng lẽ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.

Đến tháng thứ ba,bà lại vất vả vác đến một bao gạo,vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội nghiệp hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “Tôi đã nói với bà bao nhiều lần rồi, chắc chừng ấy cái tuổi mà bà không hiểu ý tôi sao?Thôi có lẽ phiền bà mang nó về giùm!

Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó,bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “ Tôi nói thật với ông,gạo này là …tôi đi xin đấy, người phụ trách nhà bếp giật bắn người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.

Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “Tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học để không làm phiền mẹ, bị tôi đánh nên trở lại trường học.

Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa giấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời tối mịt bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đỡ bà dậy nói: “thật là người mẹ tốt,tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”.Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắc đầu nói: “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi ăn xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “À, thì ra bà muốn tôi giấu kín điều này, được rồi, tôi hứa”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.

Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hoà nói: “ Chúng tôi thật cảm động  trước hoàn cảnh của gia đình bác, tuy nhà trường chúng tôi còn nhiều khó khăn, nhưng  tôi sẽ để nghị  nhà trường xem xét miễn học phí và tiền sinh hoạt cho cháu, bác cố gắng giữ gìn sức khỏe và động viên cháu học tập, sự thành đạt của mỗi học sinh đó là niềm vinh hạnh của chúng  tôi”. Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học Bách khoa. Trong ngày lễ vinh danh những học sinh có thành  tích xuất sắc trong học tập của nhà trường năm đó cậu học trò nghèo và mẹ của cậu là khách mời đặc biệt  cùng có mặt trong buổi lễ. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin,trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.”. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước lên  ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “mẹ…mẹ của con…”Tiếng vỗ tay giòn giã, những giọt nước mắt lăn tròn  dưới khán đài.
 Kể  từ đó sổ vàng  truyền thống của nhà trường có thêm  một tư liệu quý giá, nhà trường có thêm một tấm gương học sinh nghèo vượt khó  để mọi thế hệ học sinh noi theo.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Hôm qua : 47
Tháng 12 : 576
Năm 2022 : 586.576