A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Kỷ niệm thuở học trò

Kỷ niệm thuở học trò

(Lê Hiền. 12c khoá 8. LQD)

 

Vậy là đã gần 5 năm chúng tôi chia tay mái trường THPT Lê Quý Đôn. Nhanh quá! Ngoảnh đi ngoảnh lại vậy mà đã 5 năm. 5 năm với biết bao nhiêu thay đổi. 5 năm- chúng tôi đã trưởng thành lên rất nhiều, đã tự bước những bước đi đầu tiên trong đời. Cuộc sống bận rộn đã cuốn ta đi lúc nào không hay biết, rồi có lúc thấy mệt mỏi lại thèm được trở lại tuổi học trò. Mọi thứ trở về trong hoài niệm thật đẹp và trong trẻo. Bỗng nhớ da diết những đứa bạn ngày nào, những tiết học vui vẻ, nhớ những trò nghịch ngợm của mấy thằng siêu quậy trong lớp, nhớ cái ngày chia tay thấm đầy nước mắt....Nhớ cả nhũng bữa cơm đặc biệt nơi lớp học 12Ck8.

Mái trường thân yêu!

         Ngày đó, chúng tôi thường học cả ngày, đặc biệt là sang năm cuối cấp. Hầu như ngày nào cũng thế, học phụ đạo, ôn thi tốt nghiệp, thi đại học. Thế là thời khóa biểu kín suốt cả tuần. Lớp tôi có những đứa ở xa như Bắc Sơn, Thạch Vĩnh, Nam Hương, Thạch Hương, Thạch Điền....nên việc đi lại rất khó khăn. Tôi là một trong số đó. Và biện pháp đưa ra là ở lại trường, chiều học tiếp. Thời gian đầu chúng tôi ăn trưa ở quán gần trường: mì tôm, bánh mì, bánh nếp...Nhưng được vài tuần thì bắt đầu ngán và " thèm cơm". Chúng tôi nảy ra ý kiến " đưa cơm đến lớp". Chà chà! Phương án này có vẻ táo bạo, vì trước khóa chúng tôi chẳng ai làm thế cả.

        Có những cái gật đầu nhưng cũng có đứa cho rằng làm như thế rắc rối quá, sáng dậy ai chuẩn bị kịp được, gói gói ghém ghém lôi thôi lắm! Uh! Thì mỗi người đều có cái lý riêng. Mặc kệ những ý kiến trái chiều, ngày hôm sau, tôi, Trần Hiền và Loan là những đứa tiên phong hưởng ứng phong trào " đưa cơm đi học". Việc làm của chúng tôi lúc ấy được coi là " sự lạ", nhiều người không tin. Làm gì có chuyện học cấp 3 rồi mà còn đưa cơm đi học như thế. Nhưng chuyện lạ mà có thật...

        Chúng tôi kết thúc buổi học lúc 11h15, bụng đã cồn cào rồi. Mở nắm cơm ra còn thơm mùi lá chuối! Ôi chao! Giờ nghĩ lại sao mà nhớ cái mùi ấy vô cùng. Bữa cơm hôm ấy ngon kì lạ, chỉ là cơm nắm muối lạc mà sao đứa nào cũng ăn ngon lành đến thế. Mấy đứa hôm trước phản đối việc đưa cơm giờ lại mặc cả " Mi ơi, ăn bánh đi, cho tau ăn cơm với"...Và thế là không biết từ  bao giờ " đưa cơm đi học" đã trở thành phong trào của lớp 12Ck8. Chính những nắm cơm ấy đã đồng hành cùng chúng tôi trong suốt những năm tháng bận rộn với những kì thi cuối cấp. Này nhé: Ăn cơm- no, chắc bụng, không bị cái dạ dày biểu tình giữa buổi học; Ăn cơm-đảm bảo chất lượng, vệ sinh an toàn thực phẩm. Còn nữa, vô cùng quan trọng: Ăn cơm- tiết kiệm. Chúng tôi học cả tuần, nếu ngày nào cũng ra quán như vậy thì tiền ăn trưa cả năm trở thành vấn đề không nhỏ...Tính đi tính lại, đưa cơm thật là sáng suốt. Và có ai ngờ rằng, những bữa cơm ấy lại trở thành những kỉ niệm sâu sắc, những khoảnh khắc đáng nhớ của tuổi học trò.

      Buổi sáng thức dậy chuẩn bị mọi thứ, gói cơm vào tấm lá chuối sau đó gói thêm cái bao ni lông. Mẹ tôi thường đùa :" Con đi học mà đưa cơm như bố đi rừng chặt củi vậy.". Đúng là như thế thật. Đặt cẩn thận vào cặp sách, thế là gói cơm của tôi bắt đầu chuyến hành trình từ nhà tới trường. Số lượng ở lại đã có lúc lên đến 14đứa. Buổi học kết thúc, chúng tôi ghép bàn ghế thành 1 dãy dài, mọi người mở cơm và thức ăn ra cùng ăn chung. Bây giờ thì bữa cơm của chúng tôi trở nên thịnh soạn hơn bao giờ hết. Xem nào: muối lạc, muối vừng, dưa muối, cà muối, đu đủ muối (Ôi! Hình như toàn muối nhỉ!...). Chưa hết đâu, này nhé: đậu phụ, thịt, xương rim, chả, trứng rán, trứng luộc, tôm, tép, cá khô....thậm chí đứa bạn của tôi còn chu đáo đưa thêm canh nữa! Thật là chẳng việc gì con người ta không làm được. Bạn thử nghĩ xem sau khi học 5 tiết, bụng đói cồn cào mà đứng trước một "bữa tiệc đặc biệt" như thế thì các giác quan sẽ hoạt động như thế nào? Cả bọn ai cũng công nhận mình ăn được nhiều hơn ở nhà. Vừa ăn vừa nói chuyện, cười đùa vui vẻ, những lo lắng cho năm học cuối cấp bỗng tro nen nhẹ nhàng .

    Phong trào đưa cơm bắt đầu lan ra các lớp khác nhưng số lượng thì lớp tôi vẫn là đông nhất vì học nhiều và đông con gái. Thú vị hơn là thấy chúng tôi ở lại vui quá nên nhiều đứa ở gần trường cũng gói cơm ở lại. Cô giáo chủ nhiệm cũng động viên học sinh đưa cơm đi học. Cô bảo ăn cơm cho no mà học, không được sơ sài chuyện ăn uống, ảnh hưởng đến học tập.

       Mỗi đứa chúng tôi chỉ đưa một món nhưng khi ăn thì được nếm đủ mọi hương vị.Cái cảm giác chia sẻ và được chia sẻ thức ăn cho nhau thật là vui và hạnh phúc. Có đứa tự dậy gói cơm nhưng có đứa lại được mẹ chuẩn bị chu đáo. Lúc ấy gói cơm  còn mang cả tình yêu thương của những người mẹ.

       Muối lạc được coi là món "trường kì kháng chiến". Cơm nắm thơm mùi lá chuối mà ăn với muối lạc thì ngon phải biết. Không hiểu sao những món bình dân ấy khi ăn cùng bạn bè lại thấy ngon vô cùng.

       Ăn cơm xong, đứa nào đứa nấy no căng bụng. Và giờ thì....ngủ! 2 cái ghế được ghép lại làm giường, mấy cuốn sách được kê làm gối, cửa chính được đóng lại, rèm cửa sổ được buông xuống. Thế là phòng học của chúng tôi trở thành thiên đường cho những giấc ngủ! Có đứa bảo trông giống một bầy heo! Áp lực năm cuối cấp căng thẳng như vậy mà chúng tôi vẫn cứ ăn ngon ngủ yên. Nhiều hôm ngủ say quá, có đứa đến gõ cửa thì cả bọn mới tỉnh giấc.

       Thế mà cũng có những hôm phá lệ. Nếu đứa nào có tâm sự gì thì xúm nhau lại buôn dưa lê dưa chuột để rồi buổi trưa trôi qua lúc nào không biết. Những hôm ở lại như thế đã giúp chúng tôi hiểu nhau hơn, gần gũi nhau hơn. Nhờ thế mà một lớp đa phần là con gái nhưng hiếm khi xảy ra xích mích, bất đồng, thật sự là một tập thể lớp đoàn kết.

      Giờ thì những bữa cơm đặc biệt ấy chỉ còn trong kỉ niệm. Bạn bè tôi đã mỗi đứa mỗi nơi, có đứa lấy chồng sinh con, đứa Nam đứa Bắc, bận rộn với cuộc sống mưu sinh...Những bước đi đầu đời bao giờ cũng nhiều thử thách, gian nan. Nhưng thật mừng vì trong trái tim mỗi người vẫn luôn dành một góc riêng cho mái ấm 12Ck8, vẫn hỏi thăm nhau về cuộc sống của mỗi người, vẫn thường nhắc nhau về những kỉ niệm đã qua, vẫn luôn cầu chúc cho nhau những điều tốt đẹp.

       Và tôi tin rằng, dù sau này có ăn sơn hào hải vị thì cái mùi thơm của cơm nắm lá chuối vẫn sẽ luôn đọng mãi trong kí ức của mỗi thành viên 12Ck8. Bởi đơn giản, chúng tôi đã từ đó mà trưởng thành, từ đó mà biết ước mơ, hy vọng. Chính những kỉ niệm ấy sẽ là hành trang để chúng tôi bước tiếp con đường phía trước, để không ngã gục trước những gian nan thử thách, và để mỗi người dù đi đâu và làm gì vẫn luôn nhớ về mái trường Lê Quý Đôn, về lớp 1

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Hôm qua : 47
Tháng 12 : 576
Năm 2022 : 586.576